Tài nguyên

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Lê Phương)

TỪ ĐIỂN ONLINE

Tra Từ Điển

Liên kết giáo dục

TIN TỨC THẾ GIỚI

Online

0 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chatbox

    Open Cbox
    Gốc > Tôi và bạn >

    Câu chuyện ba ngọn nến

    Tôi sẽ kể cho các bạn câu chuyện ba ngọn nến.Hy vọng câu chuyện đó có ích cho cuộc sống

    Câu chuyện của ba ngọn nến

    Ngọn nến nào sẽ thiêng liêng nghiêng mình thắp sáng nhau để cho ba ngọn nến bừng lên một niềm yêu thương hạnh phúc, ngọn nến nào san sẻ cho nhau khi đem chính mình tỏa thêm hơi ấm?

    Ba là cây nến vàng
    Mẹ là cây nến xanh
    Con là cây nến hồng…

    Khúc nhạc nôn nao như chạm vào miền buồn, miền vui trong riêng mỗi con người. Đấy là câu chuyện của gia đình, câu chuyện của ba ngọn nến, lung linh với nỗi vui buồn.

    Một chiều Chủ nhật, tôi ngồi cạnh hai cha con anh bạn. Thằng bé 6 tuổi nguệch ngoạc vẽ hình ngôi nhà có mái hơi cong cong, có bông hoa đỏ xinh xinh nhưng đôi cánh cửa lại khóa im ỉm. “Bố đi công tác, mẹ đi cơ quan, con đi học về toàn thấy nhà đóng cửa…”. - Cách lý giải cũng ngây thơ như tuổi thơ của bé. Và tôi, chợt thấy xót xa đến thắt lòng. Xót không phải vì nó vẽ sai đề tài cô giáo cho “em hãy vẽ lại gia đình mình” mà xót vì bé không vẽ nổi “gia đình mình” trong trí tưởng tượng con trẻ.

    Gia đình là tế bào xã hội, thế mà xã hội càng phát triển, nhịp sống công nghiệp càng mạnh thì ngược lại những mối quan hệ trong gia đình càng trở nên rời rạc và lỏng lẻo dần. Mâm cơm gia đình không tròn nữa mà bắt đầu lệch về một phía bởi những trống vắng, những niềm trông chờ. Người ta chạy ngược xuôi theo nhịp trôi của thời gian nhưng có ai kéo được 24 tiếng đồng hồ dài thêm? Những bữa ăn không còn âm vang của tiếng bát đũa khua nhau mà toàn cơm phần cơm hộp. Không ít những đứa con cả tuần không gặp mặt bố, bố con như chơi một cuộc trốn tìm. Những lời tâm sự, những sẻ chia, những câu chuyện gia đình như dần trôi vào quên lãng. Hai chữ gia đình bỗng chốc nhòa dần đi giữa cuộc sống con người.

    Là một đất nước phát triển mạnh nhưng Singapore vào ngày thứ sáu, tuần thứ 3 tháng 6 hàng năm, chính phủ cho tất cả công chức, học sinh, sinh viên… về sớm hơn mọi khi để ăn bữa cơm gia đình, còn Việt Nam thì sao?!

    Ai sinh ra cũng từng có một gia đình, một người mẹ, một người cha thế mà không ít người như con sông quên nguồn, cứ chảy và chảy… Khi chạm vào biển rộng chợt nhận ra mình cô đơn. Cùng trên một mảnh đất, cùng dưới một vòm trời cùng chung thân phận cõi người nhưng có biết bao nỗi ấm, lạnh để soi rọi trong nhau thấy mình tê tái. Ai xòe tay đếm hết những thân phận bị bỏ rơi như anh Chí Phèo trong trang truyện cùng tên của Nam Cao, ai đếm hết những dấu chấm hỏi nằm đơn độc mà nhạc sĩ Thế Hiển đã viết và hát bằng cả trái tim mình. Có mấy ai…

    Nhiều đêm thứ sáu hàng tuần trên sóng phát thanh, người ta tâm sự bắt đầu bằng niềm đau riêng cá nhân mà không ai lý giải nổi bởi nó xuất phát từ nỗi khổ chung gia đình. Ở đây, tôi bắt gặp những giọt nước mắt hữu hình rơi vào nỗi đau con người, giọt nước mắt của người cha cả một đời lận đận vì con để bây giờ con trai bỏ rơi, con gái ghẻ lạnh. Người nghe như thấy quặn lòng… Tôi biết, khó mà nói hết những giọt nước mắt lăn dài trên sóng vô tuyến, thế nhưng họ vẫn mong ngóng một niềm sẻ chia từ bao người không quen biết.

    Như một nghịch lý, hai tiếng gia đình gần gũi đến thiêng liêng hóa ra xa lạ đến lạnh lùng, hóa ra ám ảnh đến giật mình. Biết rằng, trong khổ đau, người ta có quyền mơ về điều an lành nhất, nhưng rồi giấc mơ ấy trôi về đâu trong thân phận từng con người, từng cuộc đời.

    … Và câu chuyện buồn lung linh trong mái nhà chỉ một ngọn nến, người ta thắp cho riêng mình và cũng chỉ sáng cho riêng mình. Câu chuyện những người phụ nữ trí thức không lập gia đình. Tưởng rằng ít ỏi, nghĩ rằng thường tình nhưng khi nó là nỗi đau lại trở nên tê lòng.

    Chuyện của hai người thân tôi, hai người đều là nữ giảng viên của một trường đại học ở TP.HCM, chung một giảng đường, chung khu nhà trọ và cùng thành đạt trong sự nghiệp nhưng là hai cuộc đời đối lập nhau về chuyện gia đình. Một người sớm tìm được phân nửa đời mình rồi làm vợ, làm mẹ đứa con có bàn tay bụ bẫm. Một người sắp trở thành một tiến sĩ trẻ nhưng căn phòng chị ngày một rộng ra… Qua email chị gởi về từ Mỹ, đọc mà ngậm ngùi: “… Nếu chị có thể đánh đổi, chị sẽ đổi cả sự nghiệp mình đang có để chị có được một mái gia đình hạnh phúc như em…”.

    Đấy là câu chuyện chị tôi, và trên khắp đất nước này vẫn còn những Chí Phèo bị bỏ rơi, những dấu chấm hỏi… Họ có quyền làm điều đó nhưng tin rằng, cuộc đời này có những người yêu nhau đang nuôi nấng một niềm hạnh phúc để bài hát của một gia đình mãi còn ý nghĩa với đời.

    Ba là cây nến vàng
    Mẹ là cây nến xanh
    Con là cây nến hồng
    Ba ngọn nến lung linh
    Thắp sáng một gia đình…

    … Để ba ngọn nến ấy san sẽ cho nhau, chỉ cần một que diêm cháy lên thôi, ngọn nến thứ nhất sẽ nghiêng mình thắp sáng cho ngọn nến thứ hai và cùng thắp cho ngọn nến thứ ba bừng lên niềm tin yêu.

     


    Nhắn tin cho tác giả
    La Huy Hoa @ 22:02 13/01/2010
    Số lượt xem: 529
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Bạn kể đi...
     
    Gửi ý kiến

    Mathematics Newsletter